Hơn 450 năm đã qua. Cho tới bây giờ, hàng trăm bức chân dung, tranh màu nước, tranh than chì, tranh khắc gỗ và khắc đồng… của Albrecht Durer đã được treo ở những Viện bảo tàng lớn nhất thế giới. Nhưng có một điều kỳ lạ: có thể bạn, cũng như nhiều người, đều chỉ quen thuộc với một tác phẩm của Albrecht Durer:

– Người ta kể lại rằng, để tỏ lòng biết ơn đức hy sinh cao cả của người em trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện từng đường nét của đôi bàn tay không còn lành lặn áp vào nhau, với những ngón tay xương gầy hướng lên trời.

– Ông gọi bức tranh của mình đơn giản chỉ là Hands, nhưng cả thế giới ngay lập tức đón nhận kiệt tác nghệ thuật này và đặt tên cho món quà tình yêu ấy là “The praying hands” (bàn tay cầu nguyện).

Nếu có dịp bạn được chiêm ngưỡng tận mắt hoặc dù chỉ là thấy bản sao của tác phẩm xúc động này, hãy dành ít phút lắng hồn mình để tự nhủ rằng: tác phẩm nghệ thuật ấy được kết tinh từ bàn tay không phải chỉ của một người họa sĩ.


suc manh

Câu chuyện được kể rằng:

Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai người con lớn trong nhà vẫn có nhiều mơ ước. Cả hai đều muốn học vẽ vì họ có năng khiếu từ nhỏ.
Sau không biết bao nhiêu buổi nói chuyện suốt đêm trên chiếc giường đông chật anh em, hai người con lớn có một quyết định. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để chu cấp cho người thắng đi học. Còn người thắng, sau 4 năm học, sẽ chu cấp tài chính cho người còn lại đi học, dù bằng cách bán tranh hay phải đi làm thợ mỏ.

tinh dong doi

Đồng xu được tung lên, Albrecht Durer thắng cuộc và được đi học. Albert thua, và đi tới vùng mỏ đầy nguy hiểm, và trong suốt 4 năm, làm lụng để nuôi người anh em của mình ăn học.

Gần như ngay lập tức, những tác phẩm của Albrecht được rất nhiều người nhắc đến, bởi chúng thậm chí còn đẹp hơn cả tác phẩm của các bậc thầy trong trường. Và cho đến khi tốt nghiệp thì Albrecht đã bán được khá nhiều tranh và dành dụm được một khoản tiền.

Khi anh trở về, trong bữa ăn sum họp, Albrecht đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được ước mơ. Và Albrecht nói:

– Anh Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy tới Nuremberg để theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình.

Albert mỉm cười, rồi bật khóc:

– Không, anh không thể tới Nuremberg được. Đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau 4 năm làm việc trong hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí bây giờ anh còn bị thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…

Doi Tay cau nguyen

st

Thông điệp từ câu chuyện: nếu có lúc nào bạn nhìn vào bức tranh cảm động đó, hãy nhìn lại lần thứ hai. Nó sẽ nói với bạn rằng, không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! 

P/s: Hôm nay, trong nền kinh tế thị trường, chúng ta thường lãng quên nhau: bạn bè, anh em … hoặc chính cha mẹ của mình. Con người thay đổi hay xã hội thay đổi??? Trái đất vẫn xoay quanh mặt trời, mặt trời vẫn mọc hướng Đông và lặn hướng Tây… vậy là, ở đây chỉ có lòng người là thay đổi. Qua câu chuyện này, tác giả muốn nhắc nhở chúng ta: “không ai thành công với tự thân của mình” Người anh trong câu chuyện hy sinh quá lớn nên người em đã nhận ra chăng??? Không phải như vậy, mà đây chính là “tình người”.

Có thể bạn đang nghĩ, nếu có ai đó dám hy sinh cho mình như vậy, mình sẽ còn làm cho người đó còn hơn người em trong câu chuyện . Đừng nghĩ đến những việc không có bạn ạ, Hãy nghĩ đơn thuần thôi, mình được ngày hôm nay là nhờ ai??? cha mẹ đã sinh mình ra, cho mình 1 hình hài, kiến thức, và mọi thứ… có thể bạn nghĩ đó là điều hiển nhiên (cha mẹ là phải lo cho mình). Hãy ngồi lắng lại lòng mình, để nghe trái tim mình nói những điều mà mình đã không cho nó nói. Hãy trân trọng từng phút, từng giây bên cạnh những người thân yêu mình, sẽ không quá trễ để bắt đầu mọi thứ.

Đơn cử, mình chỉ đưa ra 1 ví dụ: 1 hôm tình cờ mình đi học trên đường về mình bị xe tông, người bạn thân của mình đã chạy đến chăm sóc, nấu cháo… lo cho mình mọi thứ. Mình cảm thấy rất biết ơn bạn ấy, và hứa với lòng mình, mình sã làm mọi thứ để giúp lại bạn khi bạn cần. Đơn giản, chỉ là mấy ngày chăm sóc của bạn thôi mà mình đã biết ơn như vậy rồi. Ngược lại, cha mẹ mình sinh mình ra, lo cho mình mọi thứ, anh chị em chơi với mình từ nhỏ – nâng đỡ nhau những lúc khó khăn nhất… mà mình có nghĩ đến việc mà mình ” sẽ làm mọi thứ tốt nhất cho gia đình mình” hay không??? tùy tâm.

Gia Dinh

Tags