Một chàng trai kiếm sống bằng nghề gánh nước. Anh có một cái thùng rất tốt, lúc nào cũng mang về đầy nước nhưng thùng kia lại có một vết nứt. Mỗi khi từ bến sông về đến nhà, cái thùng bị rạn lại vơi hết phân nửa.

Cái thùng tốt hết sức hãnh diện, lúc nào cũng ra vẻ “ta đây toàn mỹ”, trong khi cái thùng bị rạn luôn dằn vặt vì sự khiếm khuyết của mình, không hoàn thành được công việc.

Một hôm, cái thùng nứt đánh bạo lên tiếng với người gánh nước: “Anh ơi, tôi thấy xấu hổ về bản thân vô dụng của mình”. Người gánh nước hỏi: “Ngươi xấu hổ về điều gì chứ?”. “Thì suốt mấy năm nay, tôi chỉ có thể mang được nửa nước về, vết nứt trên người tôi làm nước sánh ra ngoài. Anh gánh nhiều mà kết quả chẳng bao nhiêu”.

Anh gánh nước đáp: “Thôi, để chút nữa trên đường về, ta chỉ cho ngươi coi những bông hoa đẹp bên vệ đường”. Quả nhiên, trên đường dốc về nhà, cái thùng thấy rất nhiều bông hoa dại xinh xắn mọc bên vệ đường. Nó cảm thấy vui vui đôi chút nhưng lúc về đến nhà nó lại hổ thẹn khi thấy nửa phần nước đã sánh ra ngoài. Nó lại khổ sở mở miệng xin lỗi

người gánh nước. Anh gánh nước bảo: “Ngươi không thấy là hoa chỉ mọc bên phía đường đi của ngươi sao? Biết rõ khuyết điểm của ngươi, ta đã gieo những hạt giống hoa bên phía đường đi của ngươi. Mỗi ngày, trên đường trở về nhà, ngươi đều rảy nước cho chúng. Suốt hai năm nay, ta luôn có hoa để trang trí cho khuôn viên nhà ông chủ. Nhờ ngươi mà nhà ông chủ của ta đẹp hơn lên mỗi ngày”.

“Nhân vô thập toàn” – đã là con người thì ai không có khuyết điểm. Có những người quá tự ti, mặc cảm vì những khiếm khuyết của bản thân, nên cả đời chẳng làm được chuyện gì ra hồn. Họ cứ mãi thất bại vì không nhận ra được rằng, khiếm khuyết có thể “không chỉ là khiếm khuyết”. Cuộc sống sẽ trở nên hữu ích, đáng yêu hơn với những ai biết biến khuyết điểm củ a bản thân thành thế mạnh riêng – như chuyện cái thùng nứt kia.

Tags